Khi xét đến mức độ trách nhiệm thì tất cả vị trí trong doanh nghiệp đều khác nhau. Chủ sở hữu và nhà quản lý phải quan tâm đảm bảo rằng người của họ có thể lãnh nhận mức trách nhiệm mà vị trí của họ yêu cầu khi mức độ trách nhiệm tăng lên thì năng lực và trách nhiệm của người nắm giữ vị trí đó cũng tăng theo.
Điều này đặc biệt xảy ra khi vị trí đó bao hàm quyền tự quyết rất lớn, chẳng hạn nhân sự cấp cao như đã thảo luận trong chương 6: một giám đốc, nhà quản lý, một cá nhân đứng đầu đơn vị kinh doanh hoặc phòng ban chức năng quan trọng, hoặc một người nào đó có quyền lợi sở hữu cao. Nhưng nguyên tắc này cũng áp dụng cho những vị trí như giám đốc nhà máy hay giám đốc kinh doanh và những nhân viên, những người làm công tác cố vấn công chúng hoặc có thẩm quyền định mức giá hay đàm phán các hợp đồng, đặc biệt là cho những hợp đồng nhà nước.
Khi nhân sự cấp cao liên quan đến sai trái, bản thân doanh nghiệp sẽ gặp rủi ro lớn hơn nữa. Công tố viên, thẩm phán, giới truyền thông và công chúng thường có khuynh hướng xem một hành vi sai trái riêng biệt của nhân viên cấp thấp như là một thiếu sót cá nhân, nhưng thường thiên về hướng qui kết hành vi sai trái của nhân sự cấp cao cho cả doanh nghiệp.
Hơn nữa, hành vi của các nhà quản lý và giám sát là một chỉ báo quan trọng cho hiệu quả của chương trình đạo đức kinh doanh. Một nghiên cứu gần đây, như mô tả trong hình 8.1 cho thấy ở những nơi cấp quản lý cao nhất thể hiện được bốn hành động liên quan đến đạo đức thì ở đó chỉ có 15% nhân viên nói là họ đã từng thấy những sai trái. Con số này tăng lên 28% khi cấp quản lý ít có những hành động liên quan đến đạo đức hơn, và tăng lên đến 56% khi cấp quản lý cao nhất chỉ nói về đạo đức hoặc không có hành động gìcả . (Bốn hành động liên quan đến đạo đức là nói về tầm quan trọng của đạo đức, giữ lời hứa và cam kết, làm gương, và luôn thông tin cho nhân viên).
Chỉ có 17% nhân viên thấy được hành vi sai trái khi cấp giám sát thực thi bốn hành động trên, con số này tăng lên 35% khi cấp giám sát ít có những hành động liên quan đến đạo đức hơn, và tăng lên đến 70% khi cấp quản lý cao nhất chỉ nói về đạo đức hoặc không có hành động gì cả. (Bốn hành động liên quan đến đạo đức đối với các giám sát viên thì hơi khác so với cấp quẩn lý cao nhất, việc hỗ trợ nhân viên làm theo các tiêu chuẩn đạo đức sẽ thay thê cho hành động luôn thông tin cho nhân viên).
Những liên hệ giữa hành động liên quan đến đạo đức của các nhà quản lý và giám sát với kết quả mong đợi từ chương trình cũng xảy ra với những kết quả sau đây: ít cảm thấy bị gây áp lực để thỏa hiệp các tiêu chuẩn, hài lòng hơn với phản ứng của cấp quản lý trước những quan ngại được báo cáo, cảm giác rõ các nhà quản lý và giám sát có trách nhiệm giải trình, và thỏa mãn với toàn thể doanh nghiệp. Chọn đúng người vào đúng vị trí là điều quan trọng để doanh nghiệp trở thành doanh nghiệp kinh doanh có trách nhiệm.


