Những đối tượng trong nền kinh tế

  - Các nhà cung cấp hàng hóa và dịch vụ. Với việc hủy bỏ cơ chế kế hoạch tập trung, doanh nghiệp cần phát triển các chuỗi cung ứng, vì ngày nay doanh nghiệp cộ thể chọn làm việc với nhà cung ứng hàng hóa và dịch vụ nào mà mình muốn – và ngược lại.

Những đối tượng trong nền kinh tế

   - Cổ đông và chủ sở hữu. Thông thường, các phương pháp tư nhân hóa được sử dụng ở nhiều nền kinh tế chuyển tiếp không thể đảm bảo sẽ có được một chủ sở hữu chiến lược: đó là một cổ đông duy nhất có đủ phần vốn góp để hình thành động cơ giám sát hoạt động quản lý một cách hiệu quả. Ngược lại, một vài kế hoạch tư nhân hóa trên chứng từ (voucher privatization) đã dẫn đến những trường hợp thôn tính công ty theo kiểu lạm dụng, trong đó một cá nhân có thế mua nhiều cố phần nhỏ trong những tài sản quan trọng của nhà nước với chi phí thấp và nắm quyền kiểm soát tài sản này thông qua lạm dụng tiến trình pháp lý và thực hiện các hành vi tham nhũng. Dù trong trường hợp nào thì các kế hoạch tư nhân hóa cũng không thiết lập được hệ thông quản trị doanh nghiệp hiệu quả cần thiết. Khi sự tách biệt giữa sở hữu chủ và công việc quản lý không đi kèm trách nhiệm giải trình thì các nhà quản lý sẽ không có động cơ đưa ra những quyết định vì lợi ích của các cố đông không có tiếng nói. Trong những trường hợp đó, các nhà quản lý có thể sử dụng tài sản của công ty vào mục đích riêng.
    – Phía cho vay và nhà đầu tư. Vì trong nền kinh tê chỉ huy, sự thành công của một xí nghiệp được đo lường bằng chỉ tiêu đạt được trong sản xuất, nên các xí nghiệp hầu như không có kinh nghiệm quản lý rủi ro từ hoạt động cho vay vàđầu tư. Nền quản trị doanh nghiệp khuyến khích sự minh bạch tài chính lại phát triển rất chậm, trong khi hộ thống trao đối vẫn tiếp diễn khiến cho hoạt động phân tích tài chính, vốn và tín dụng gặp nhiều khó khăn.
   - Viên chức và cơ quan nhà nước. Trong nền kinh tế chỉ huy, hệ thống chính trị về cơ bản luôn ưu ái các công ty hiện hữu. Ở địa phương, các mối quan hệ giữa chính trị gia hay quan chức với giới lãnh đạo xí nghiệp là rất mật thiết. Mặc dù cho đến nay nhiều doanh nghiệp nhà nước đã được tư nhân hóa, đa số các môi quan hệ thân cận giữa các chính trị gia và lãnh đạo doanh nghiệp vẫn tồn tại. Trong một số xã hội, nhiều doanh nghiệp lớn nỗ lực để “thao túng” nhà nước bằng cách đảm bảo việc thông qua những đạo luật hoặc nhận được các loại giấy phép có lợi cho họ. Ở những nơi khác, nhà nước kiểm soát hoàn toàn nền kinh tô thông qua điều tiết một sô loại hoa màu hay tài nguyên thiên nhiên chính yếu, mặc dù trên danh nghĩa các nguồn lực kinh tế là do khu vực tư nhân sở hữu.