Ngay cả các xí nghiệp quốc doanh tồn tại được cũng nhờ một hệ thống trao đổi phi chính thức mà phần lớn vẫn còn tồn tại cho đến nay . Ít có trường hợp doanh nghiệp giải thể hay làm ăn thất bại vì nền kinh tế luôn được kỳ vọng ở mức toàn dụng và cũng vì liên quan đến uy tín chính trị nếu bị công khai thất bại. Hầu như không có sự cạnh tranh từ sản phẩm nước ngoài, vì các mối quan hệ thương mại đã bị các nhà kế hoạch kiểm soát và hạn chế.
Ở nhiều nền kinh tê thị trường mới nổi, doanh nghiệp vẫn còn tương đối khó khăn gia nhập thị trường. Số lượng thủ tục hành chính, thời điểm gia nhập, và chi phí gia nhập là khác nhau, nhưng đa số là cao hơn mức cần thiết để khởi sự một doanh nghiệp trong nền kinh tế thị trường. Các xí nghiệp một mặt nào đó vẫn có nhiệm vụ cung cấp việc làm và nhà ở.Khi chi phí gia nhập cao kết hợp với mức độ “sáng tạo kinh doanh tiềm ẩn” thấp (là ý muốn của một cá nhân tự làm chủ thay vì làm công)thì những động lực cạnh tranh trong nước sẽ phát triển chậm và các thị trường mở cửa sẽ trở thành hiếm họa hơn là cơ hội.
Nhà sản xuất ít liên hệ với các bên liên quan
Trong nền kinh tế chỉ huy, cá nhân các doanh nghiệp hiếm khi liên hệ trực tiếp với nhà cung ứng, khách hàng hay người tiêu dùng, là những chủ thể liên quan của doanh nghiệp (còn gọi là các bên liên quan). Đối với nhiều chủ sở hữu và nhà quản lý khái niệm các bên liên quan là khái niệm mới, thậm chí lạ. Các chủ doanh nghiệp hiện nay phải phát triển những mối quan hệ thiết yếu này và nhiều mối quan hộ khác, ở những nơi mà chúng chưa hề hiện hữu:
- Khách hàng và người tiêu dùng. Các doanh nghiệp mới được tư nhân hóa phải chuyển trọng tâm và nỗ lực từ việc thỏa mãn những ý muốn cụ thể của các nhà kế hoạch, đặc biệt trong công nghiệp nặng, sang xác định và thỏa mãn sở thích của khách hàng và người tiêu dùng.
- Nhân viên và người thừa hành. Trong nền kinh tế kế hoạch tập trung, hàng hóa sản xuất luôn chú trọng vào số lượng hơn là chất lượng hay tính phù hợp của chúng đôi với mục đích của khách hàng, khi đó nhà quản lý có thể xem nhân viên như là “tay chân thuộc cấp”. Những phán xét độc lập thường không được khuyến khích, và tính khách quan không được đánh giá cao. Người ta không được hoan nghênh nếu đưa chất lượng độc đáo vào công việc. Thật vậy, cho đến gần đây thì các nền kinh tế công nghiệp vẫn xem người làm công theo cách này. Tuy nhiên, trong nền kinh tế thị trường ngày nay, các doanh nghiệp kinh doanh cần gắn kết tất cả tiềm lực con người sẵn có để cạnh tranh một cách hiệu quả. Các doanh nghiệp ngày nay nhận thấy rằng họ phải đầu tư vào nhân viên và người thừa hành của mình và “tạo ra một môi trường làm việc tôn trọng phẩm cách và sự đóng góp của mỗi cá nhân.


