Cần phải phân biệt giữa lỗi và hành vi sai trái. Hành vi sai trái là cố ý, bất cẩn, hoặc thiếu trách nhiệm, bất kể những niềm tin cốt lõi, các tiêu chuẩn và qui trình được thiết lập, và mong đợi hợp lý của các bên liên quan trong doanh nghiệp. Nó cũng bao gồm việc vi phạm tiêu chuẩn hay qui trình, và sự cảnh báo phải tuân thủ nội dung và tinh thần của luật.

Ví dụ, không thể biện hộ cho một chọn lựa hay hành động, như hối lộ cho một cán bộ nhà nước để bán hàng, mà hành động đó có thể góp phần đạt được mục tiêu tài chính cua doanh nghiệp trong ngắn hạn. Thứ nhất, vẫn không rõ việc đạt doanh thu thông qua hối lộ có góp phần tăng phúc lợi củadoanh nghiệp kể cả trong ngắn và dài hạn hay không. Hối lộ thường chỉ có lợi cho nhân viên liên can. Thứ hai, chủ sở hữu và nhà quán lý đề ra tiêu chuẩn chính là vì họ đã xác định sự hối lộ sẽ tăng rủi ro không thể châp nhạn được đối với doanh nghiệp. Không thực thi tiêu chuẩn này có nghĩa là chấp nhận rủi ro mà họ đã xác định là không thế chấp nhận được.
Chủ sở hữu và nhà quản lý phản ứng trước hành vi sai trái giống như cách họ phản ứng với lỗi lầm – là đánh giá điều gì xảy ra và tại sao. Phảnứng này bao gồm nỗ lực học hỏi từ sai lầm. Hơn nữa, người vi phạm có thể bị kỷ luật hoặc cho thôi việc theo như luật cho phép.
Khi hành vi sai trái là sự vi phạm pháp luật hoặc một bên liên quan bị thiệt hại nghiêm trọng, cần phải cân nhắc thực hiện một số biện pháp khac.
Tự nguyện công bố thông tin
Khi một nhân viên và người thừa hành vi phạm pháp luật thay mặt cho công ty, có thế cá nhân viên đó và doanh nghiệp sẽ bị truy tố. Theo đúng chính sách trách nhiệm, thì chủ sở hữu và nhà quản lý phải tham khảovới cố vấn địa phương về khả năng có nên tự nguyện công bố thông tin với chính quyền hay không. Sự tự nguyện công bố thông tin không phải là một bước đi dễ dàng nếu thực tế chính quyền không biết gì về sự vi phạm hoặc nêu nên pháp trị không phải là thông lệ. Tuy nhiên, ở nhiều nền kinh tế có những lý do chính đáng để RBE phải thiết lập chính sách về sự tự nguyện công bố thông tin.
Thứ nhất, các nhân viên cần biết chính sách đó là gì và sự cẩn trọng tuân thủ luật của họ được chủ sở hữu và nhà quản lý đánh giá nghiêm túc đến mức nào. Không có sự rõ ràng này thì chủ sở hữu và nhà quản lý có thể khuyến khích một xu hướng sai phạm mà họ không thể thoát ra. Thứ hai, ở nhiều địa phận tài phán, sự tự nguyện công bố thông tin sẽ được đối xử như là doanh nghiệp có tinh thần công dân tốt, và hình phạt có thểchỉ quy vào cá nhân mà thôi, ở một số nơi, luật của địa phận tài phán qui định về công bố thông tin, và có thể được xem như là một vi phạm khác, tách biệt, ở nơi khac, chính phủ cam kết sẽ nhẹ tay nếu sự công bố thông tin là trên cơ sở tự nguyện.
Cuối cùng, rủi ro bị truy tố và những hình phạt nặng đối với doanh nghiẹp thường tăng cao nếu chính quyền phát hiện sự vi phạm và biêt được doanh nghiệp đã cố gắng che giấu nó.
Như hai tác giả đã ghi chú, có một sốnguy hiểm tiềm tàng khi không tự nguyện thông báo sự vi phạm: nếu chính quyền phát hiện có vi phạm, thì thiệt hại đối với uy tín của doanh nghiệp là không thể khắc phục được. Các cơ quan nhà nước thường khởi tố nếu họ phát hiện ra vi phạm. Không thông báo thường bị xem là che giấu, có thể là để bảo vệ ban quản lý cấp cao. Nếu có vi phạm theo sau, thì việc không thông báo có thể được sử dụng để chống lại doanh nghiệp trong phiên tòa sau này. Các tác giả kết luận, “theo đó, ngay cả khi doanh nghiệp tin rằng chính quyền sau này có thể không phát hiện ra vi phạm, nhưng vì quyền lợi tốt nhất và lâu dài của doanh nghiệp, họ nên báo cáo sự vi phạm này cho chính quyền.”
Ở nơi pháp trị không phải là thông lệ, thì chủ sở hữu và nhà quản lý phải xem xét cẩn thận bối cảnh phù hợp của doanh nghiệp khi thiết lập chính sách của mình và nên tìm kiếm tư vấn chuyên môn. Chắc rằng có những tình huống mà sự tự nguyện báo cáo sẽ đặt doanh nghiệp vào thực trạng tham nhũng hành chính nhiều hơn. Tuy nhiên, chủ sở hữu và nhà quản lý cũng phải xem xét văn hóa tổ chức và ảnh hưởng của việc không thừa nhận trách nhiệm về hành vi sai trái sẽ lên thái độ của nhân viên.
Trường hợp dự kiến sẽ có sự nhũng nhiễu của cán bộ nhà nước khi RBE báo cáo sai phạm, thì điều quan trọng là RBE không nên đối phó với tình huống này một mình. Nếu dự kiến sẽ xảy ra, chủ sở hữu và nhà quản lý nên lên kế hoạch làm việc với các hiệp hội thương mại và tổ chức phi chính phủ để giảm rủi ro cho mình. Vì công cụ hàng đầu trong cuộc đấu tranh chống tham nhũng là sự minh bạch, các hiệp hội thương mại có thể hỗ trợ những doanh nghiệp tự nguyện thông tin về sai phạm của mình thông qua những tuyên bố công khai nhắm đến cơ quan liên đới hoặc tạo áp lực lên cơ quan đó để hạn chế sự nhũng nhiễu. Trong điều kiện thu hút được sự chú ý cao như vậy, đặc biệt thông qua sự soi xét của giới truyền thông, thì RBE có thể ít bị tổn hại trước sự vòi vĩnh của cơ quan hữu quan.
Trong bất kỳ trường hợp nào, nhà quản lý có trách nhiệm phải thiết lập chính sách điều chỉnh cách thức đối phó với hành vi sai trái trước khi nó xảyra, khi nhận định của họ là rõ ràng nhất. Theo cách này, họ có thể xác định những khoảng cách về năng lực. Ví dụ, ngoài việc hình thành kế hoạch hành động chống khủng hoảng, chủ sở hữu và nhà quản lý có thể xác định nhu cầu thiết yếu phải có người phát ngôn hoặc cố vấn xuất hiện trước báo giới.